Cách xả "xì trét"

28/07/2008 23:00
rong cái nghề quảng cáo, nhất là làm thiết kế hoặc kinh doanh, là một công việc rất nhiều áp lực. Áp lực của khách hàng, áp lực của nhà sản xuất, áp lực về chuyện thời gian, tiến độ, chất lượng công việc, nhiều khi cả áp lực tiền nong. Một thiết kế, bạn suy nghĩ bao nhiêu lâu, để công sức vào nó, khi đưa khách hàng bị gạch toẹt: nổi điên. Một khách hàng mới gặp, lấy yêu cầu hôm trước, 2 hôm sau đòi phải đưa thiết kế, không đưa không được: cũng nổi điên. Khách hàng gửi thiết kế, đồng ý rồi, nhưng cứ bắt sửa đi sửa lại, mỗi lần thêm tý kiểu: cho anh cái này to ra, cho anh chữ kia bé vào, sửa 10 lần không xong: cũng từ từ phát điên. Còn muôn ngàn lý do khác để phát điên. Nếu không học cách chế ngự cảm xúc, thì người làm quảng cáo thường là: già trước tuổi, hoặc là khoảng 50 sẽ "nhặt lá đá ống bơ", " 15 phút cười 1 lần" vì bao nhiêu nơ ron thần kinh phung phí hết để phục vụ khách hàng rồi.

Cá nhân tôi đã già trước tuổi khoảng 5 năm vì cái nghề này. Và tôi rút ra 1 điều: không nên để mình trở thành thằng ngốc trước tuổi đáng lẽ sẽ phải ngốc. Bởi vì lúc đó có tiền cũng không mua lại được. Nên tập cho mình một cách xả "xì trét" hợp lý. Nếu bạn không biết cách xả "xì trét", không nên chọn nghề này.

Khi nào bực mình, tôi sẽ như thế này:
+mặt mũi cau có, nhìn như con khỉ
+các hành động thường nặng nề hơn bình thường ( gõ bàn phím bình bịch, đi huỳnh huỵch...)
+nạn nhân thường xuyên nhất là điện thoại di động ( đã có khoảng 4 cái bay vào tường)
Tốt nhất lúc đó mọi người không nên nói chuyện, cũng đừng nên hỏi han gì cả. Những câu hỏi vớ vẩn hoặc ngớ ngẩn vào lúc này rất dễ làm tôi nổi khùng

Để hạ thân nhiệt, tôi sẽ:
+vào phòng kín, đóng cửa ( nếu ở công ty thì là phòng họp)
+bật một loại nhạc ồn ào nhất có thể, ở mức volume to nhất có thể (thường là Judas Priest hoặc AeroSmith) Đây là thể loại nhạc với tiếng đàn ở mức chói tai, và giọng hát thì kinh khủng, không ai hát lại nổi
+gào theo lời nhạc một cách to nhất có thể. Thường khi bực tức bạn cần có ai để quát, nếu rủi mà không có người nào chịu nghe thì tự gào lên cũng là một ý hay. Trong phòng bật nhạc ầm ỹ nên cũng chẳng ai biết bạn đang gào cái gì. Nếu có điên ai đó tranh thủ chửi bới vài câu cũng được đấy
+sau khoảng 5-10 bài hát, lúc đó mệt hết hơi, và dần dần bình tĩnh trở lại. Bạn sẽ cảm giác như vừa được chửi mắng ai đó một cách thỏa thích mà họ không dám ho he nói lại câu nào. Khi đó sẽ chuyển sang thể loại nhạc nhẹ nhàng hơn ( Queen, Smokie, BonJovi...) để lấy lại thăng bằng
+sau đó sẽ chuyển sang nhạc Dance, hoặc nhạc Hiphop ( Crazzy Frog là một gợi ý). Khi đó tự dưng đầu óc sẽ trở nên nhẹ nhàng tươi vui như tiết tấu nhạc
+khoảng 1 tiếng sau, tâm trạng trở lại bình thường, lại "cười tươi như hoa" bắt đầu tiếp công việc

Chat Facebook (8h-22h)
Chat Zalo (8h-22h)
098.2266.568 (8h-22h)